vaidiencuocdoi.com

Tin tức

Rửa tay gác kiếm thôi !...Đâu tráng sĩ xưa mà gác kiếmTa thu bút nhạt một góc trờiNặng túi áo cơm thời nguy hiểmTrở về đồi cúc cũ nằm chơiOng bướm đua bay cùng hoa cỏTa vui đùa trong bóng nắng mưaChẳng tiếc vàng, thau lòng buông bỏĐục và trong lắng đáy gương hồBao nhiêu năm chân tràn gió bụiNgoảnh cuộc tình mỏng tựa chéo khănPhung phí nửa đời như gió thổiCũng may còn lại chút thanh...
Còn mấy hôm nữa đến lễ Vu lan đất trời cũng mưa nắng bất chợt như chính lòng người vui buồn lẫn lộn khi nghĩ về ơn nghĩa sinh thành và phận làm con đã làm được gì cho Cha Mẹ.Tôi không biết có sự trùng hợp ngẫu nhiên hay là sự sắp xếp nào đó của đất trời mà chuyến xe buýt sáng nay về quê tôi đã cùng chuyến với một người rất giống Cha tôi. Cũng dáng người dong dỏng cao, khuôn...
Bài Thơ Đôi Dép – Nguyễn Trung KiênBài thơ đầu tiên anh viết tặng emLà bài thơ anh kể về đôi dépKhi nỗi nhớ ở trong lòng da diếtNhững vật tầm thường cũng viết thành thơHai chiếc dép kia gặp gỡ tự bao giờCó yêu đâu mà chẳng rời nửa bướcCũng gánh vác những nẻo đường xuôi ngượcLên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhauCùng bước cùng mòn không kẻ thấp người caoCùng chia sẻ sức...
Viết rất dễ , nhưng giữ cái uy của ngòi bút mình thì ko hề dễ .Cứ phán những gì chưa hiểu thấu đáo thì xem như mình tàm xàm , cái gì cũng biết . huCái gì chưa rõ tui thường chịu khó học hỏi , dù học những bạn còn rất trẻ.Học không bao giờ muộn ." Nuôn nuôn nắng nghe - Nâu nâu mới hiểu " ,hì( Thường hay hỏi nàng trong ảnh những vấn đề chưa biết . )
Nghệ sỹ tài hoa Thái Phiên là tác giả các tấm ảnh nuy làm rung động rất nhiều trái tim khán giả .Anh là một trong những nhiếp ảnh gia hàng đầu Việt Nam!hì
ZUI...ZUI...xả stress nha các bạn...********"ÁO NGỰC"....- - - - -Ngày xửa ngày xưa, từ cái thời con người chưa biết mặc quần áo. Có một người đàn ông tên là Nhồi Máu Cơ Tay, anh ta mà gặp bất cứ người phụ nữ nào cũng bóp vếu một vài phát, thời gian dần dần qua đi. Sinh lão bệnh tử rồi ai cũng phải trải qua. Tất nhiên anh ta cũng không ngoại lệ. Cái ngày anh Nhồi Máu Cơ Tay chết xuống và ra...
MẸ LÀ DUY NHẤT TRÊN ĐỜI...~~((\\//))~~Ngâu về mưa kéo từng cơnMưa rơi, rơi mãi... Như hờn trách ai?Chiều nay gió lạnh đôi vaiChạnh lòng thương Mẹ lệ dài mắt conTừ ngày Mẹ khuất núi nonNgồi nhà quạnh vắng chẳng còn ấm êmGóc vườn cỏ mọc nhiều thêmHàng cây soi bóng bên thềm kém xanh!Ngoài kia gốc táo cây chanhThiếu bàn tay Mẹ cũng thành xác xơCòn con lạc lõng bơ vơMỗi mùa báo hiếu thẫn...
THU MUỘN...~!*)(!*~Thu ơi sao đến muộn màngĐể cho hạ vẫn nặng mang nỗi buồnNửa đêm giọt lệ tuôn rơiCăn nhà quạnh vắng luôn luôn nhớ ngườiGiờ đây một nửa chân trờiĐể lại một nửa lệ rơi đêm dàiMây buồn che ánh sao maiỞ nơi xa đó còn ai nhớ vềNhớ mùa thu ở thôn quêÁnh trăng mờ ảo triền đê riêng mìnhNhớ sao đôi mắt đưa tìnhĐêm về thao thức với hình bóng xưaTrời buồn trời...
NIỀM VUI VÔ TẬN...~>
Ừ EM NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐÃ CŨ...-=-o0o-=-Đến một ngày anh sẽ hết yêu emVì em biết khi đàn bà đã cũThì tình yêu chẳng còn gì quyến rũMỗi đêm về anh lạnh cóng cô đơnNgười là thế chẳng có thể nào hơnCũ với đời cũ với tình anh mãiNhưng em tin em sẽ còn trở lạiQuyến rũ hơn nhiều dẫu cũ vi anhRồi một ngày em toả sáng long lanhBiết dấu đi giọt lệ tràn khoe mắtĐể vững tâm gom sức tình...